Nghe Mà Muốn Khóc 2020 – Nhạc Buồn Nhất | Nhạc Trẻ Ballad Nhẹ Nhàng Buồn Cho Người Thất Tình

46
2



Nghe Mà Muốn Khóc 2020 – Nhạc Buồn Nhất | Nhạc Trẻ Ballad Nhẹ Nhàng Buồn Cho Người Thất Tình Hay Nhất

♫ Profile FB AD:
♫ Theo dõi trên Fanpage:
♫ Đăng Ký Nhận Nhạc Mới :
♫ Đăng Ký Hồng Ân Entertaiment :

Tất cả các sản phẩm chúng tôi phát hành tại đây đều là các sản phẩm do chúng tôi sở hữu.
Đăng ký sub để được đón xem các clip mới nhất, phát hành sớm nhất!
───────────────────
TrackList:
01. Kết Thúc Ngơ Ngác – Vương Anh Tú
02. Anh Biết Anh Sai Rồi – Vương Anh Tú
03. Anh Sẽ Ổn Thôi – Vương Anh Tú
04. Đừng Rời Xa Anh – Mr. Siro
05. Cánh Đồng Yêu Thương – Mr. Siro
06. Chiều Hôm Ấy – JayKii
07. Trong Trí Nhớ Của Anh – JatKii
08. 1 Phút – Andiez
09. Xin Lỗi Vì Đã Yêu Nhau – Hoài Lâm
10. Người Ấy – Trịnh Thăng Bình
11. Happy Ending – Erik
12. Anh Ở Đây Mà – Đức Phúc
13. Giá Như Anh – JayKii
14. Tự Dưng – Phan Mạnh Quỳnh
15. Anh Biết – Dương Edward ft Mr. A
16. Anh Phải Đi – Yan Nguyễn
17. Sao Mình Chưa Nắm Tay – Yan Nguyễn
18. Anh Sẽ Về Sớm Thôi – Vũ Duy Khánh
19. Anh Buồn Thật Đấy – Anh Quân idol
20. Mảnh Ghép Đã Vỡ – Minh Vương

#TPTMusicForLife #NhacTre
───────────────────
Tải nhạc chờ hay cho mạng VIETTEL
Soạn tin: KB3 [Ten Bai Hat] gửi 1221 (3.000đ/bài)
───────────────────
✔ Đây là Video thuộc “TPT Music For Life”. Đề nghị các tổ chức, cá nhân không re-up dưới mọi hình thức.
───────────────────
© Bản quyền thuộc về Hồng Ân Entertaiment & BD Media Music
© Copyright by Hong An Entertaiment and BD Media Music ☞ Do not Reup

Nguồn: https://pleyo.org

Xem thêm bài viết khác: https://pleyo.org/am-nhac/

46 COMMENTS

  1. Cho bạn nào cần
    00:00 Kết Thúc Ngơ Ngác – Vương Anh Tú

    04:42 Anh Biết Anh Sai Rồi – Vương Anh Tú

    10:50 Anh Sẽ Ổn Thôi – Vương Anh Tú

    15:37 Đừng Rời Xa Anh – Mr. Siro

    21:00 Cánh Đồng Yêu Thương – Mr. Siro

    27:05 Chiều Hôm Ấy – JayKii

    32:10 Trong Trí Nhớ Của Anh – JatKii

    36:21 1 Phút – Andiez

    42:40 Xin Lỗi Vì Đã Yêu Nhau – Hoài Lâm

    47:30 Người Ấy – Trịnh Thăng Bình

    51:50 Happy Ending – Erik

    56:00 Anh Ở Đây Mà – Đức Phúc

    1:00:10 Giá Như Anh – JayKii

    1:04:33 Tự Dưng – Phan Mạnh Quỳnh

    1:08:40 Anh Biết – Dương Edward ft Mr. A

    1:12:16 Anh Phải Đi – Yan Nguyễn

    1:17:24 Sao Mình Chưa Nắm Tay – Yan Nguyễn

    1:22:08 Anh Sẽ Về Sớm Thôi – Vũ Duy Khánh

    1:27:45 Anh Buồn Thật Đấy – Anh Quân idol

    1:33:11 Mảnh Ghép Đã Vỡ – Minh Vương

  2. Thấy hớp
    Năm hắn hai lăm tuổi

    Kinh thành xa hoa, mà lòng người lại sa đọa.

    Đó là những gì đang tồn tại nơi Dã quốc, quan tham quá nhiều, dân chúng lầm than, chiến tranh liên miên, đôi mắt người dân nơi đây hoàn toàn u ám, một màu đen rõ rệt.

    Ấy thể mà có một tiểu cô nương cao chỉ bằng nửa người hắn, lại sở hữu đôi mắt tinh anh, trái ngược với mọi người nơi đây. Cô nương ấy luôn lạc quan với mọi thứ.

    – Võng Nhân, ta đợi người thú ta.

    Ngày đó có một cô nương mười tuổi, gương mặt đương nét thanh tú, mỉm cười nhìn hắn nói rằng sẽ gả cho hắn.

    Tử y nam nhân bật cười, y nay đã hai lăm, tuổi nàng đáng tuổi nữ nhi y, làm sao có thể đặt lời nàng ở trong lòng chứ. Nhưng không muốn phá hỏng cảm xúc nàng, y chỉ lẳng lặng cười.

    Ngày đó, trên sa trường mịt mù, tiếng ngựa chiến vang vọng, hắn là Võng Nhân đại nguyên soái của Vạn Thế quốc, giương đao bình định giang sơn Dã quốc. Hai nước giao tranh, thương vong đếm không xuể, hắn không nhớ rõ mình đã giết bao tướng lĩnh quân địch, đạp đổ bao nhiêu tòa thành, thế nhưng lại nhớ ánh mắt của vị cô nương ấy.

    Hắn không biết tên nàng, cũng không muốn biết tên nàng, với hắn, nàng chỉ là một tiểu cô nương, bèo nước gặp nhau trên chiến trường khốc liệt, uy danh hắn vang xa tứ hải, nên vị cô nương này biết tên hắn hắn cũng không lấy làm lạ.

    Lúc giao chiến, ai còn để ý đến dân chúng?

    Ấy thế mà lúc ấy có lẽ thiên ý, ánh mắt hắn tuy đang giết địch, lại đảo qua vị cô nương nọ đang đứng dưới vó cao ngựa chiến, liến kéo nàng ra giúp nàng một mạng.

    Không ngờ vừa cứu xong nàng đòi cưới hắn, ha.

    Năm hắn ba mươi tuổi

    Vì công thành Dã quốc, hắn được phong vương phong tước, còn được tứ hôn cho Nhạc Vĩnh công chúa. Nữ nhân với hắn mà nói, không quá quan trọng. Đời này của hắn phó mặc cho sa trường, hồi phủ thì ít tiền tuyến thì nhiều, thế nên cho dù lấy ai đi chăng nữa, hắn đều thấy như nhau.

    Ngày động phòng, đồ tân lang chỉnh tề, hắn về phòng vén khăn cho tân nương, không ngờ người ngồi đó không phải là Nhạc Vĩnh công chúa, mà là tiểu cô nương năm xưa hắn gặp trên chiến trường.

    Hồ đồ

    Hắn lập tức đem nàng đuổi khỏi phủ, ngày hôm đấy phải huy động toàn bộ cung nhân, mới may mắn tìm được vị công chúa kia.

    Tiểu cô nương ấy ánh mắt thất vọng, nhìn chằm chằm hắn. Hắn không hiểu chính mình, tại sao lại thấy có vài phần áy náy

    Năm hắn ba mươi lăm tuổi

    Thời gian thấm thoát trôi qua, tiểu cô nương năm xưa thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong kí ức của Võng Nhân, từ sau hôm đó hắn chưa từng gặp lại nàng.

    Phụ mẫu hắn lâm bệnh nặng, trước khi mất ủy thác hắn nạp vị biểu muội kia thành thiếp.

    Vì những ngày cuối đời họ, hắn không muốn nghịch ý, liền lập tức đồng ý.

    Tuy chỉ là nạp thiếp, nhưng lễ cưới cũng thập phần linh đình, vị biểu muội kia vốn là thứ nữ nhà tể tướng, quyền cao chức trọng.

    Nhưng nay công chúa đã là chính thê, nên để ở bên Vọng Nhân, vị biểu muội kia cam tâm làm thiếp thân.

    Ngày hôn lễ, hắn lại bất ngờ. Tân nương của hắn đang ngồi trong phòng, không phải vị biểu muội kia, mà là tiểu cô nương năm xưa hắn cứu. Nàng giờ cũng đã hai mươi rồi hắn nghĩ thầm.

    – Sao lại là nàng?

    Nàng mỉm cười rạng rỡ, nói:

    – Giờ ta đã lớn rồi, cũng có ngân lượng rồi, chàng sẽ thú ta chứ?

    Võng Nhân lắc đầu cười khổ, nàng đùa sao?

    Lại một lần nữa kêu gia nhân đuổi nàng đi.

    Làm sao hắn có thể thú một người đáng tuổi con hắn chứ.

    Chỉ nghe gia nhân bẩm lại, hôm đó vị cô nương kia thập phần yên tĩnh, không nháo như năm năm trước. Dầm mưa trong đêm lẳng lặng quay đi.

    Nếu luận tội nàng, năm xưa đánh ngất Nhạc Vĩnh công chúa, lại hạ thủ tân nương là thứ nữ Tể tướng, xứng đáng xử chết ….

    Năm hắn bốn mươi tuổi

    Biến cố đột nhiên ập tới, hắn bị hãm hại bởi chính bằng hữu thân thiết nhất. Mất hết tước vị, đày làm thứ dân. Hai vị phu nhân kia của hắn, cũng bỏ của chạy lấy người. Hắn trong một đêm, thành người tay trắng.

    Nàng ấy lại đến, cầm chiếc ô che cho hắn đêm mưa.

    Nay nàng đã là một thương nhân quyền đảo bốn phương, nói thế lực của nàng, cho dù nhất phẩm quan trong triều, cũng không dám làn càn.

    – Giờ chàng thú ta được chứ.

    Võng Nhân ngạc nhiên, rồi bật cười lớn, mặt hắn dính đầy nước, không biết là nước mắt hay nước mưa.

    Hắn lẳng lặng bỏ đi không nói một lời.

    Nàng giờ có quyền, có tiền, nhan sắc lại tuyệt thế khuynh thành, hắn nào dám trèo cao.

    Năm hắn bốn mươi lăm tuổi, hắn một thân đơn độc chu du tứ hải, mãi võ kiếm tiền.

    Sau năm năm phiêu bạt, hắn trở về lại Dã thành, năm xưa gặp cô nương ấy.

    Phải chăng thiên ý, nàng cũng đang đứng nơi đấy. Hôm nay chẳng phải là ngày của hai mươi năm trước hai người gặp nhau hay sao.

    Ánh mắt nàng ấy vẫn như xưa, vẫn sáng như ngày nào, nàng lần này có vài phần chủ động mỉm cười nói:

    – Chàng lang bạt bao năm, ta vẫn chờ một dạ không đổi, chàng thú ta được không?

    Võng Nhân đôi mắt rưng rưng chực chờ rơi, kiếp này của hắn, không ngờ lại có một người chờ đời như vậy.

    Hắn lại lắc đầu. Nếu thú nàng, triều đình sẽ không buông tha cho nàng, ngay cả công chúa lẫn biểu muội năm xưa là phu nhân hắn, cũng bỏ hắn rời đi vì giữ mạng. Nay sao hắn dám?

    Hắn muốn quay đầu bước đi, nhưng không kìm được lòng mình, hắn muốn một lần thôi, được ôm nàng vào lòng…

    Nhưng lại không dám

    Lại mười năm nữa thấm thoát trôi qua

    Bệnh tật hành hạ hắn từng ngày, không ai bên cạnh, hắn ẩn cư trong một sơn cốc hẻo lánh, chờ xuống Cửu Tuyền

    Những lúc này hắn không khỏi nhớ lại năm năm trước, khi hắn năm mươi tuổi.

    Thiếu nữ năm xưa lúc ấy đã ba mươi lăm tuổi.

    Nàng tìm hắn khắp nơi, lại không có lấy một tin tức của hắn. Chỉ để lại một bức thư, nhờ truyền nhân nếu hắn một ngày đến lại chiến trường Dạ quốc cùng Vạn Thế quốc, trao bức thư tay cho hắn.

    – Giờ ta trắng tay, không quyền, không tiền, không còn gì cả. Chỉ còn kí ức tiểu cô nương năm xưa được Võng Nhân tướng quân cứu, chàng thú ta được chứ?

    Võng Nhân thất thần, cô nương này, đã đợi hắn hai mươi lăm năm rồi.

    Khoảnh khắc này, hắn chỉ muốn hét thật to, ta muốn.

    Nhưng nàng lại không nghe được nữa rồi.

    Vì khi hắn đọc được thư, đã là ngày thứ mười nàng mất vì căn bệnh lao…

    Nàng chỉ kịp hỏi hắn, còn chưa kịp nghe hắn trả lời…

    Người ta nói lúc cuối đời không khỏi nhớ về chuyện xưa…

    – Ta lần tới sẽ thú nàng.

    Nhưng hắn nào biết, sẽ không còn lần tới nào cho hắn nữa…

    Vì lúc xuống Cửu Tuyền, hắn mới phát giác ra, dường như kiếp này, chưa từng biết tên nàng…

    Danh tiếng nàng trong thương nhân hội, vang danh gần xa, thiên hạ đều biết, nhưng hắn lại không biết. Hắn không dám biết, vì sợ không kìm được nghe ngóng tin tức nàng…

    Nay tên không biết sao tìm nổi người năm xưa?

    Ngoại truyện lại hợp với bài hát này

  3. Nghe đi nghe lại… Tôi vẫn khóc… Không biết có phải tôi nặng tình hay không mà bởi vì 1 câu nói của anh… Tôi yêu điên dại… Hôm anh đi anh không nói không rằng chỉ biến mất… 1 năm trôi qua.. Tôi đợi… 2 năm… 3 năm… 4 năm… Rồi 5 năm… Anh trở về… Tôi mừng lắm nhưng anh bảo "Xin lỗi em, khi ấy anh chỉ là rung động nhất thời"… Haha, thời gian 5 năm chờ đợi của tôi được đền đáp bằng 1 câu nói tuyệt tình của anh… Trong 5 năm kia không ít lần tôi được người ta theo đuổi nhưng tôi từ chối… Tôi từ chối tất cả bọn họ… Bây giờ anh về và hành xử như là tôi và anh chưa 1 lần quen nhau… Chưa một lần yêu nhau… Tốt, tốt lắm… Đến tận bây giờ tôi vẫn yêu anh… Yêu anh rất nhiều… Nếu có thể quay lại tôi nguyện không gặp anh… Nguyện chưa từng yêu anh… Nếu có thể tôi muốn nói với anh một câu thôi
    -" có thể anh chưa từng xem em là tất cả nhưng với em anh là tất cả những gì em có, cảm ơn anh đã xuất hiện trong đời em"

  4. Em bt á là em và anh ct cx lâu lắm r
    Nhưng em ko thể nào quên đc anh, em xl anh vì em ko thể mang lại niềm vui cho anh
    Em đã ko bt chân trọng những phút những giây mà anh bên em
    Em cảm ơn anh đã cho em niềm vui
    Cảm ơn anh đã cho em bt cảm giác khi yêu như nào
    Cảm ơn anh đã giúp em trở thành một ng con gái mạnh mẽ.
    Cảm ơn anh vì mọi thứ
    gửi anh
    ___NYC___

  5. Có ai đó cho mình xin câu trả lời là tại sao lúc buồn mà mình nghe nhạc buồn là nước mắt lại rời có bạn nào trả lời cho mình ko

  6. Mé dag tâm trạng cái quảng cáo 🙂🖤 Và … anh muốn nói 1 điều Anh yêu em nhiều lắm ❤️

  7. Mình đã crush một người hơn một năm . lúc trước thì cũng có một khoảng thời gian nt với nhau rất vui sau đó mình không liên lạc nữa mà chỉ dám lén nhìn người ta thôi 😢
    Khoảng 4 tháng trôi qua vào một buổi cắm trại của trường thì mấy đứa bạn kéo mình lại trước mặt ngta rồi bắt mình tỏ tình
    Nhưng tui thì nhát nên chỉ đứng nhìn thôi để nhỏ bạn thân nói suốt luôn ( thấy cũng tội cho nó lắm vì mình mà bỏ cả liêm sĩ)
    Mà nói thiệt lúc đó nhìn crush đứng yên nghe, thấy vui lắm luôn á
    Mong rằng ngta sẽ trả lời sớm cho mình biết😙

  8. Từ 1 người nghĩ nước mắt hông cần thiệt cho cuộc sống, tôi hông bao giờ khóc nhưng nếu có khóc thì chỉ khóc những chuyện như : Gia đình, bị đánh. Còn lại về chuyện tình cảm thì tôi hông bao giờ khóc, tự nhiên 1 ngày tôi chợt nghĩ về những điều đó, đột nhiên nước mắt tôi lăn dài trên hai má tôi, tôi từng nghĩ nước mắt là một thứ gì rất xa xỉ, tôi từng tự động vien mình hông đc khóc, bởi vì khóc cùng chả là đc gì, nhưng bây giờ tôi cảm thấy bản thân mình thực sự tan nát, từ một người rất vui vẻ, hoà đồng, ít khóc, đột nhiên một ngày trở nên bùn bã, ít cười, dần trở nên lạnh nhạt và khóc nhìu hơn, sau đó là biến thành một người lạnh lùng thật sự.

  9. Nhiều khi chi thay em chi la người thua len phai biet ai de mjnk phai nhu vay .com thay vo ban nhục lam em

  10. Ai rồi cũng sẽ trải qua một lần bị gia đình đem so sánh với con người ta
    Buồn đến nỗi phải cười rồi🙂

  11. Đừng tin tưởng vào tình yêu và tình bạn, nếu không thì bạn sẽ như tôi, tôi đã quá tin tưởng vào tình bạn và rồi cậu ấy đã phản bội tôi

  12. Ai rồi cũng phải trải qua những nỗi buồn thôi thì phải mạnh mẽ đứng lên đừng yếu đuối quá..

  13. Có những nổi buồn chỉ thể hiện qua sắc mặt ,k thể hiện qua lời nói.lòng nặng trĩu nhưng k nói nên lời vì sẽ k ai hiểu được lòng mình

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here